Thu tới

Mỗi độ thu về, khi những ánh nắng gay gắt của mùa hè đã qua đi, nhường chỗ cho những cơn gió và tiết trời xanh mát, Hà Nội lại khoác lên mình chiếc áo mới, không rực rỡ chói lọi mà trầm ngâm sâu lắng. Cái lặng lẽ, cái tinh tế ý nhị của Hà Nội xuất hiện từ đây, từ những mùi thơm của hoa sữa, đến màu lá dần vàng, và cả những hạt cốm dẻo xanh như ngọc

Ban biên tập Nhớ Về Hà Nội xin gửi tới bạn đọc, một bài thơ của độc giả Nguyễn Khánh Quyên (Thịnh Hoa) - môt độc giả có một tình yêu sâu sắc với Hà Nội và đã gắn bó với trang web từ rất lâu rồi. Đây chính là nỗi nhớ nhung Hà Nội khắc khoải, khi Hà Nội vào thu mà cô Quyên muốn chia sẻ với bạn đọc. Những gì nhẹ nhàng, thanh khiết nhất, lại là những lắng đọng trong tâm hồn, để người người đi xa cứ nhớ về Hà Nội




Thu tới
Thời gian theo nhịp tuần hoàn
Xuân trôi, Hè vãn, Thu đang rập rình
Thu mang khúc nhạc tâm tình
Sáo diều lơ lửng tự tình trên không
Thu mang một phím tơ lòng
Trong veo hồ nước, nhuốm hồng màu mây.
Ngước lên kìa chín tầng mây
Trời xanh điểm trắng một bầy thiên nga
Tình thu ngỡ đã vời xa,
Ngờ đâu thu đáo mặn mà tình xưa.
Hồ Gươm soi bóng Tháp Rùa,
Nhịp cầu Thê Húc  ý chờ đợi ai ?

Thịnh Hoa

Chia sẻ với bạn bè: Bookmark and Share

Ý kiến của bạn

Họ tên

Địa chỉ E mail 

Tiêu đề

Nội dung

 

Theo dòng sự kiện

Texte alternatif