Họ thể hiện nỗi nhớ thương ấy bằng cách riêng của mình – tạo
dựng những công trình, hình ảnh của Hà Nội ở nơi mình sống. Bằng cách
ấy, họ cảm thấy dù ở nơi xa, họ vẫn cảm nhận được hồn Thăng Long.
Người
đầu tiên làm Chùa Một Cột ở Long An là nghệ nhân Lê Thanh Tâm (phường
4, TP.Tân An). Khi đất nước còn chia cắt, ông Ba Tín (tên thường dùng
của ông Tâm) luôn ao ước được một lần về thăm đất Thăng Long. Sau ngày
đất nước thống nhất, ông đã thực hiện ngay khát vọng của mình.
Vào
lăng viếng Bác, ngắm Chùa Một Cột, ông bị mê hoặc bởi công trình kiến
trúc cổ xưa này. Từ những tấm hình chụp được, ông Ba Tín đã xây dựng mô
hình Chùa Một Cột, nhỏ hơn nguyên mẫu, trong khu vườn kiểng tại nhà
mình. Sau Chùa Một Cột, ông xây tiếp phiên bản Ngọ Môn của cố đố Huế,
rồi tháp Chàm của Ninh Thuận, chợ Bến Thành… để liên tưởng về cuộc hành
trình một thời cha ông đi mở cõi.
Không may mắn như ông Ba Tín, vợ
chồng ông Huỳnh Văn Sơn (xã Hòa Khánh Đông, huyện Đức Hòa, Long An) đều
mất trước ngày miền Nam giải phóng nên không thực hiện được ước vọng
một lần về thăm đất Thăng Long. Người con trai lớn của họ – nông dân
Huỳnh Văn Đảo đến năm 2003 mới có điều kiện đi Hà Nội viếng lăng Bác.
Thương cha mẹ mình không còn sống để thực hiện ước vọng ngày trước, ông
Đảo chợt nảy ra ý định “đưa” cha mẹ về thăm Thăng Long theo cách của
riêng ông.
Trở về Long An, ông Đảo nhờ kiến trúc sư ra Hà Nội đo
vẽ công trình Chùa Một Cột, rồi thuê thợ giỏi từ TPHCM về thi công phiên
bản Chùa Một Cột ngay trên nền nhà cũ nơi cha mẹ ông từng sinh sống,
với chi phí xây dựng lúc đó khoảng 50 lượng vàng. So với nguyên bản,
Chùa Một Cột của ông Đảo lớn hơn gấp rưỡi, đủ rộng để ông làm nơi thờ tự
cha mẹ.
Cách Chùa Một Cột nhà ông Đảo hơn 5 cây số, có một Chùa
Một Cột khác quy mô lớn hơn. Đó là công trình được xây dựng trong khu
“làng cổ” của Cty Rồng Việt chuyên về xây dựng công nghiệp ở xã Hựu
Thạnh, huyện Đức Hòa. Chùa Một Cột này nằm giữa hồ rộng, bao quanh là
các công trình kiến trúc cổ khác, kể cả phiên bản giếng nước cổ của
Hoàng thành Thăng Long.

Phiên bản khác của chùa Một Cột ở tỉnh Long An.
Không
ít người miền Tây chọn hoa đào làm hình ảnh gợi nhớ gợi thương về Thăng
Long – Hà Nội. Khí hậu ĐBSCL không thích hợp với cây đào, nhưng vẫn có
nhiều người kỳ công trồng bằng được trong vườn nhà. Ở Bến Tre - nơi nổi
tiếng với nghề trồng cây kiểng, thỉnh thoảng lại xuất hiện một cây đào
nở hoa đỏ rực vào dịp tết.
Người đầu tiên ở Bến Tre làm cho đào nở
hoa có lẽ là ông Phan Ngọc Đằng - ngụ phường Phú Khương, TP.Bến Tre. Là
cán bộ tập kết, sau ngày miền Nam giải phóng, ông Đằng trở về quê hương
Bến Tre làm Phó Trưởng ty Giáo dục tỉnh. Sau đó, trong một chuyến công
tác Hà Nội, ông đã đến Nhật Tân chọn mua gốc đào thật đẹp mang về Bến
Tre trồng như là cách lưu giữ kỷ niệm hơn 20 năm sống trên đất Bắc. Gốc
đào ấy đã sống và ra hoa vào mỗi dịp xuân về suốt gần 20 năm qua.
Muộn
hơn ông Đằng, cô giáo Tịnh ở thị trấn Chợ Lách (huyện Chợ Lách) cũng có
một gốc đào nở hoa suốt hàng chục cái tết. Vốn biết nghề trồng hoa, khi
được bạn bè biếu tặng cây đào vào dịp tết, cô giáo đã mày mò nghiên cứu
trồng thử. Cây đào sống và tươi tốt, nhưng không ra hoa. Cô lại nghiên
cứu qua tài liệu, thay đổi cách chăm bón. Điều kỳ diệu đã đến, cây đào
nở hoa đỏ rực. Về sau, khi cô giáo lớn tuổi, ít chăm sóc, sâu đục thân
đã làm chết cây đào.
Cách đây mấy năm, bà Lan Chi - Giám đốc Cty
TNHH Vĩnh Tiến ở TP.Bến Tre - cũng đã thử “phiêu lưu” với hoa đào. Nhưng
cây đào nhà bà Chi chỉ nở hoa đúng một lần...
Như có Bác Hồ…
Năm
1990, nhân kỷ niệm lần thứ 100 Ngày sinh của Bác Hồ, tỉnh Đồng Tháp xây
dựng ngôi nhà sàn Bác Hồ trong khuôn viên Khu di tích cụ Phó bảng
Nguyễn Sinh Sắc ở TP.Cao Lãnh. Nhà sàn Bác Hồ ở Đồng Tháp được làm với
tỉ lệ 1/1 so với nguyên bản, các hiện vật đều được phục chế giống như
nhà sàn Bác Hồ ở Hà Nội. Tầng dưới nhà sàn là nơi Bác thường họp với Bộ
Chính trị, 12 chiếc ghế xếp quanh chiếc bàn rộng. Xung quanh là bệ
ximăng có lót gỗ để các cháu thiếu nhi tới chơi có đủ chỗ ngồi.
Nếu
như trong nhà sàn Bác Hồ ở Hà Nội, chiếc đồng hồ ở phòng khách vẫn chạy
đều, thì trong nhà sàn Bác Hồ ở Đồng Tháp, chiếc đồng hồ dừng lại ở 9
giờ 47 phút - là giờ Bác mất. Trên gác là phòng ngủ và phòng làm việc,
khoảng cách 2 phòng là giá sách. Ngăn trên cùng giá sách có chiếc hộp,
trong đó Bác cất 2 tấm ảnh mà bộ đội trước lúc tập kết đến viếng mộ cụ
Phó bảng Nguyễn Sinh Sắc đã chụp và tặng Bác.
Nhà sàn Bác Hồ ở Hà
Nội nhìn ra ao cá hình bầu dục, còn ở Đồng Tháp là ao sen mang hình bản
đồ hành chính của tỉnh. Trong vườn cũng có cây vú sữa đồng bào miền Nam
tặng đã được Bác chăm sóc nâng niu…
Mỗi năm, khu di tích cụ Nguyễn
Sinh Sắc và nhà sàn Bác Hồ ở Đồng Tháp đón hơn 200.000 lượt khách, hầu
hết từ các tỉnh ĐBSCL. Nhà sàn Bác Hồ ở Đồng Tháp đã giúp họ có cơ hội
về viếng Bác Hồ, về với trái tim tổ quốc, cảm nhận như Bác vào thăm đồng
bào miền Nam.
Chùa Một Cột là di tích văn hóa – lịch sử của đất
Thăng Long được người dân ĐBSCL chọn phục dựng nhiều nhất. Có lẽ do đây
là một trong những công trình thuộc loại cổ xưa nhất của Hà Nội, là hình
ảnh cô đọng của thủ đô, lại đơn giản, dễ xây dựng. Chỉ riêng ở tỉnh
Long An đã có gần 10 phiên bản Chùa Một Cột.
Nguyễn Phấn Đấu
Chia sẻ với bạn bè:
Theo dòng sự kiện