Có người – nửa hoài nghi, nửa
tự cảm – vẫn hỏi một câu treo lại hờ hững: “Yêu gì mà yêu nhiều thế? Hà
Nội gì mà Hà Nội tràn ngập thế? Có thật là yêu Hà Nội đến thế
không?...” .
Biết trả lời làm sao đây nhỉ? Khi lời đáp giản đơn
như không có gì có thể tự nhiên hơn thế. Ai đó đã nói rằng không tình
yêu nào là vô điều kiện, điều đó không sai! Nhưng có những điều kiện
được xây dựng nên từ khi nhận thức còn chưa kịp thành hình, chưa kịp xét
nét so đo đong đếm, thì tình yêu đã thấm sâu vào tiềm thức. Tình yêu Hà
Nội trong tôi đến một cách thản nhiên với những kỷ niệm từ ấu thơ, kỷ
niệm thì long lanh như những viên bi ve, mà khi người ta càng lớn, càng
xa xa gần gần, thì càng thêm ám ảnh.
… là không gian tuổi thơ ẩm mùi mưa phùn đặc trưng của khí hậu Bắc Kỳ, mỗi sáng sớm lạnh se mẹ dắt tay qua đường đi học.
… là mùi xôi mới ấm áp lùa vào cánh mũi. Có những hôm
ngủ quên, bà bán xôi quen còn vào tận nhà khoắng dậy: “Cậu Quang hôm
nay ăn không mất tiền cũng được, nhưng phải mở hàng để lấy vía buôn bán
được may nhé…”.
… là tán lá xanh thơ ngoài khung cửa sổ, mà những êm
dịu bao năm làm khắc khoải yêu đến cực đoan, rằng “cây lá nhà mẹ cũng
xanh tươi hơn nơi khác”.
... là những con đường nhỏ, những hàng quán nhỏ,
những góc phố nhỏ… Hà Nội của tôi mãi là một Hà Nội lặng chìm trong quá
vãng, với những nặng nợ bình yên. Một Hà Nội dịu dàng ẩn náu đòi hỏi sự
kiên nhẫn tinh tế cảm nhận mà lữ khách thích ồn ào thường vội vàng lướt
qua rồi không ngoái đầu nhìn lại, với những nhủ thầm “phố nhỏ, đường
nhỏ, có gì hấp dẫn đâu!”…
• • •
Nhớ nhung hoang đường như ẩn giấu dưới một lớp sương
mù trắng… Một góc phố Hà Nội mùa đông với một vòng tay ướt và nụ hôn
lạnh… Chỉ có Hà Nội của cũ xưa mới là như thế, không có thức ăn nhanh,
lặt vặt càphê, không nhà nghỉ, khách sạn với những mối tình thoáng chốc…
Mùa
đông mang mưa đến lất phất giăng trên những tàng cây trong gió bấc, và
cô gái đứng co ro trong chiếc áo lông chờ chàng trai mình yêu… hạt nước
li ti đọng trên áo, nhẹ nhàng mỏng mảnh mà len lỏi thấm sâu… và vòng tay
tình yêu ướt nước, và đôi môi tình yêu run lạnh… Lạnh run mà vẫn cháy
bỏng nồng nàn, ngọt ngào thoáng qua mà vẫn ấm áp đến ngàn năm…
Chỉ
có Hà Nội xưa, những cô gái của xưa, tình yêu xưa… vĩnh viễn là như
thế, vĩnh viễn như một bức tranh đẹp đẽ đọng ngưng lại trong tiềm thức,
giữ nguyên sức sống và vẻ mặn nồng bất chấp mọi thời gian…
• • •
Tình yêu có thể thay đổi theo thời gian. Nhưng nhỏ đi
hay lớn hơn nó còn phụ thuộc vào cảm xúc của người sở hữu. Lý do tan vỡ
của nhiều mối tình là sự phản bội. Nhưng Hà Nội bao nhiêu năm vẫn thế,
không đổi thay, không bội phản, những nét rực rỡ hiện đại chỉ giống như
cái áo mới thay thấp thoáng, không làm khác đi bản chất của một cô gái
sâu lắng, dung dị mà chung tình. Giống như một vòng tay bình yên làm
những kẻ đi xa lúc nào cũng phải nhớ nhung đau đáu...
Tôi đã từng
sống cuộc sống của một kẻ phong trần, giữa lòng thành phố phương Nam
hoa lệ, phải thừa nhận Sài Gòn rất hấp dẫn và sinh động, một mảnh đất
sôi động màu mỡ mà kẻ chịu khó gieo hạt chắc chắn gặt được hoa trái…
Nhưng nét trầm của Hà Nội sẽ luôn gọi những đứa con xa xứ trở về, trở về
chỉ để lang thang trên những con đường, ngồi lại một quán càphê…
Khi
thời gian và những đua tranh đường đời đã dạy cho con người cách bình
thản trước mọi được – mất, rằng càng trải qua nhiều sóng gió, càng bản
lĩnh bao nhiêu… thì người ta càng hiểu rõ giá trị của những lắng sâu mà
mình thực sự yêu mến bấy nhiêu…
• • •
Và giống như một tha thiết êm ái của một vòng tay ướt
và nụ hôn lạnh… Hà Nội mùa đông sẽ mãi là ấm áp… vì nơi đây có một căn
nhà đầy những bản nhạc, những bức tranh, những quyển sách, những cây
đàn... hoa tươi, mùi thức ăn nhẹ nhàng tỏa khói mỗi chiều… và một người
phụ nữ biết cảm thông và chia sẻ…